Quỷ dị tập đàm chi chú – Chương 9

Chương 9

 

 

Khi Diêu Chính Xương tỉnh lại đã là ba ngày sau, hắn thân mình được lau sạch sẽ, quần áo nệm chăn đều đã thay mới, nhưng cơ thể cũng cực độ suy yếu, chỉ cần tưởng tượng tới khối huyết nhục kia là lại nhịn không được một trận ghê tởm, tinh thần vì thế càng yếu ớt.

 

Trông coi hắn ba ngày ba đêm, Diêu Hoa cũng đã chịu đựng tới cực hạn, thấy hắn tỉnh nhẹ nhàng thở ra, phân phó hạ nhân nấu ít chúc uy Diêu Chính Xương. Diêu Chính Xương miễn cưỡng ăn một chút, nhưng vừa nuốt vào đã lại nôn ra, cứ lặp đi lặp lại nửa ngày như vậy mới ăn được một chén nhỏ mà phân nửa là nôn trên mặt đất, sau đó Diêu Chính Xương lại mê man. Diêu Hoa căn bản không thể nhẫn nại lâu, nhưng hắn tự thấy nửa năm nay bản thân được tôi luyện cá tính này càng ngày càng mạnh, cười khổ xoa mặt Diêu Chính Xương, sức lực cạn kiệt khó có thể chống đỡ thêm nữa, lập tức ngã xuống bên cạnh cha nặng nề ngủ. . . . . . . .

 

**

 

Hoảng hốt, Diêu Hoa thế nhưng lại nhìn thấy Lí Vân, hắn giữ chặt Lí Vân, cả giận nói: “Nương, ngươi hận thì hãy hận ta, tội gì phải tra tấn cha như vậy!” Lí Vân cười lạnh nói: “Hai ngươi phụ tử loạn luân, trời đất không dung, làm bậy sao có thể sống, hiện tại lại oán trách ta.” Diêu Hoa nhìn Lí Vân vẻ mặt kiên định, không chút nhượng bộ nói: “Ngươi có thể yêu cha, vì sao ta không thể, ngươi biết từ nhỏ ta đã ái mộ cha, nhìn thấy cha cùng ngươi một chỗ, trong lòng liền quặn đau. . . . . . . A. . . . . . . .Nếu không phải thân mình ngươi không tốt, ta làm sao có cơ hội. . . . . . . .” Lí Vân nhìn Diêu Hoa vẻ mặt sửng sốt, trong khoảnh khắc không thể phản bác, kinh ngạc nói:

 

“Các ngươi là phụ tử. . . . . . . Ngươi sao có thể. . . . . .”

 

Diêu Hoa trên mặt lộ ra biểu tình mất mát, đau buồn nói: “Nương, ngươi thật sự nghĩ ta cái gì cũng không để ý sao. . . . . . . Ta cũng biết đó là cha ta, cũng biết cùng cha một chỗ là đối đầu với ngươi. . . . . . . Nếu có thể buông tay, ta đã sớm làm, sẽ không có ngày hôm nay, nếu có thể chặt đứt, ta sao lại chưa nghĩ chứ, nhưng đoạn không được, ngươi biết vì sao ta ở tại thiên viện không? Mỗi lần thấy ngươi cùng cha nhu tình, ta lại không nén được hận ý trong lòng, biết rõ ngươi là nương ta, nhưng lại nghĩ muốn giết ngươi. . . . . . ” Nhìn Lí Vân vẻ mặt giật mình, Diêu Hoa khẽ cười, chính là một nụ cười mang theo đau xót, “Ngươi có biết ta vì sao năm đó lại muốn rời đi. . . . . . các ngươi đều cho rằng ta tuổi nhỏ thích đùa giỡn, nháo đòi rời nhà bỏ trốn, không phải. . . . .Ta muốn đi tận chân trời góc bể, không muốn nhìn thấy các ngươi để trong lòng lại bi thương. . . . . . Chính là cha đuổi tới, hai người lại cùng một chỗ trong biệt viện. . . . . Nương, ngươi sao có thể tàn khốc như vậy, muốn ta thấy hai ngươi âu yếm nhau mà vẫn có thể xem như không có việc gì sao. . . . . ” Diêu Hoa vẻ mặt biến đổi nói: “Là ngươi cho ta cơ hội, để ta có thể ra tay với cha, nhưng thật xin lỗi ngươi, nương, ngươi đã không muốn ta rời đi cũng đồng nghĩa với đem cha cho ta, nương, ngươi cũng biết, một khi hưởng qua hương vị của cha, ta sao có thể buông tay, huống chi cha lại yêu ta nhiều hơn ngươi, ta tự nhiên càng không thể lùi bước.”

 

Nguyên bản nghe đứa con lộ ra biểu tình yếu ớt, Lí Vân trong lòng cũng ẩn ẩn đau, dù sao cũng là mẫu tử, tâm không khỏi có chút không đành lòng, nhưng ngay sau đó Diêu Hoa lại nói như vậy làm nàng dâng lên một cỗ tử khí, buông tha lí trí, trở nên dữ tợn không còn là mình nữa, tuyệt tình nói: “Ngươi cùng cha xứng đáng chịu tội này, ta còn chưa thoả mãn đâu! Ha ha ha, giờ cũng đã sinh ra quái vật rồi, cha con ngươi còn vọng tưởng sẩy thai, thực cho rằng Lí Vân ta dễ khi dễ vậy sao, xứng đáng, một đống thịt nát ghê tởm, ha ha ha.. . . . . Ta không tin rằng cha ngươi không nhớ tới cái khối kia, hắn còn có thể cùng ngươi giao hoan, ha ha ha, ta thật mong các ngươi hoà giải để Diêu Chính Xương chịu thêm vài lần sinh sản nữa, ta muốn xem các ngươi có bao nhiêu cường, có bao nhiêu yêu, có thể thừa nhận bao nhiêu quái vật!”

 

“Ngươi. . . . . . . ” Diêu Hoa nhìn Lí Vân điên cuồng cười to khuôn mặt cũng đồng thời biến dạng, nguyên bản còn bình thường không biết từ khi nào đã trở thành một bộ dáng ác quỷ hung tợn, đang muốn bắt lấy nàng, lai phát hiện rơi vào khoảng không, “phác”một tiếng, thân mình nặng nề rơi xuống đất, mở to mắt, hoá ra mình nằm mơ, mới từ trên giường ngã xuống.

 

   Bò dậy từ mặt đất, Diêu Hoa nhìn Diêu Chính Xương vẫn đang hôn mê, nhẹ sờ hai má gầy yếu, không nhịn đươc rơi nước mắt, cha. . . . . Nếu là Diêu Hoa hại ngươi, Diêu Hoa sẽ tự mình kết thúc. . . . . . .

 

“Thiếu gia. . . . . ” Nghe được âm thanh ngoài cửa kêu to, Diêu Hoa nhận ra đó là thanh âm quản gia Diêu Bá, Diêu Bá đã ở Diêu gia nhiều năm, nhìn Diêu Chính Xương rồi lại đến Diêu Hoa lớn lên, ở Diêu gia địa vị không nhỏ, Diêu Hoa nghe tiếng hắn kêu, lau nước mắt, mở đại môn, vẻ mặt ôn hoà nói: “Ông nội có chuyện gì sao. . . . . . ” Diêu Hoa sinh ra ông nội hắn đã qua đời, sau đó liền kêu Diêu Bá làm ông nội, lâu dần thành quen cũng không sửa nữa.

 

Diêu Bá ở Diêu gia nhiều năm cũng biết chừng mực, ở ngoài mơ hồ thấy bộ dáng Diêu Chính Xương tiều tuỵ nằm trên giường, vẻ mặt trắng bệch sợ là mang trọng bệnh, lo lắng hỏi: “Tiểu thiếu gia, vẫn nên thỉnh thầy thuốc đến xem cho lão gia. . . . . “

 

Diêu Hoa cười khổ, nếu có thể thỉnh hắn đã sớm thỉnh, không đến mức phải kéo dài tới hiện giờ, lắc đầu nói: “Cha. . . . . Không có việc gì, ông nội tìm ta có chuyện sao?”

 

Diêu Bá thở dài nói: “Nha hoàn gia đinh có chút vấn đề. . . . . . ” Diêu Hoa thoáng nghi hoặc theo Diêu Bá đi đến đại sảnh, mà nơi đây giờ phút này đang vô cùng sôi nổi, đại đa số nha hoàn gia đinh la hét ầm ĩ, hiện giờ Diêu gia có quỷ, còn ai dám ở lại làm việc nữa. Ai muốn đi, Diêu Hoa cũng không nói gì, còn phân phó Diêu Bá tính toán tiền lương đầy đủ cho bọn họ, mọi người đi rồi cũng tốt, ít nói láo quấy rầy cha. Trừ bỏ những người đã làm lâu năm, ngày thường lão gia đối xử bọn hắn không tệ nên cũng có tình cảm với Diêu gia, không nỡ rời đi, còn lại phần lớn hạ nhân đều từ bỏ, không bao lâu Diêu phủ phồn hoa đã trở nên quạnh quẽ.  

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s