Quỷ dị tập đàm chi chú – Chương 2

Chương 2

Lâm Chấn Cường nói xong, vẻ mặt bi thương khóc, hối hận nói: “Là ta hại nó a…………”

Thu Chí Thuỷ an ủi hắn: “Ngươi yêu lệnh lang tuy thế tục khó dung, nhưng cũng không tính là tội nghiệt lớn, ta nghĩ là do toà nhà kia có ác quỷ tác loạn làm hại lệnh lang, để ta đi xem sao, có thể còn tìm được phương pháp cứu người.”

Có câu nam nhi dưới trướng có hoàng kim, Lâm Chấn Cường dù biết người không dễ dàng hạ được quỷ, nhưng vì đứa con, hắn không chút do dự liền quỳ xuống dập đầu, “Chỉ cầu đạo trưởng có thể cứu con ta quay về, cho dù có phải chết, ta cũng cam tâm tình nguyện.”

Thu Chí Thuỷ cười dìu hắn đứng lên, nói: “Lâm huynh nói quá lời, nếu có thể hỗ trợ, tất nhiên là nên hiệu khuyển mã chi lao.” (có lẽ là hết lòng giúp đỡ)

Màn đêm buông xuống, Thu Chí Thuỷ liền một mình đi tới toà nhà kia, bên trong sớm đã cũ nát không chịu nổi, gió lạnh từng trận, xem ra không chỉ có một cái ác quỷ. Đi vào đại sảnh, nghênh diện là một cái hồng y nữ quỷ, mặt lộ vẻ dữ tợn, định hại hắn, lại bị một thiếu niên nam quỷ ngăn cản, hai quỷ đấu nhau kịch liệt, lại một trung niên nam quỷ đi ra hỗ trợ thiếu niên, hồng y nữ quỷ dần bại trận, trốn đi, trước khi đi còn nói: “Ta sẽ không bỏ qua như vậy đâu, ba người các ngươi ai cũng đừng nghĩ sống khá giả!”

Thu Chí Thuỷ kỳ thật rất muốn sửa cho nàng là `ba quỷ`, bất quá cảm thấy được chính mình có chút rỗi hơi liền từ bỏ, nhìn chằm chằm hai nam quỷ nửa ngày, mới phát hiện nam quỷ nửa thân dưới ở trần, từ sau mông tới đùi có một đường huyết chảy xuống, thiếu niên nam quỷ thấy hắn nhìn chằm chằm hạ thân trung niên nam quỷ nhất thời hờn giận, một trận đao phong hướng hắn đánh tới. Thu Chí Thuỷ hơi nghiêng người tránh, mở miệng nói chuyện: “Nếu ra tay cứu ta, ngày ấy vì sao không cứu thiếu niên kia?”

Thiếu niên nam quỷ biết hắn đang nói ai, hừ lạnh: “Ta để hắn cùng cha hắn một chỗ đã là quá tốt rồi.” Trung niên nam quỷ gặp Thu Chí Thuỷ liền biết hắn có chút đạo hạnh, thỉnh cầu nói: “Chúng ta đã hại người vô số, thỉnh đạo trưởng giúp ba người chúng ta siêu độ để không còn phải ở thế gian làm hại nữa.”

“Cha, ta không muốn cùng ngươi tách ra……..”

Thu Chí Thuỷ bất đắc dĩ lắc đầu, lại là một đôi phụ tử mến nhau mà không được, khó trách thiếu niên đối Lâm Ân nghiến răng nghiến lợi, nói: “Ta tới đây để làm rõ chuyện của các ngươi, nếu muốn kiếp sau còn ở bên nhau liền giúp ta bảo toàn ba chú hương này, ngàn vạn lần không được huỷ, nếu không ngươi ta đều có nguy hiểm.” Từ trong ngực lấy ra ba chú hương châm, trong miệng lẩm bẩm: “Trần thế luân hồi thiên địa đầu biết, chuyện cũ bắt đầu quay về……….”

Giây lát sau, ngôi nhà cũ đã khôi phục lại phồn hoa như cũ, thị nữ hầu hạ nối liền không dứt, từ trên xuống dưới bố trí rất hài hoà. Nghênh diện đi tới một hoa y phu nhân, tóc mây trâm phượng, khoé miệng mang ý cười, nhãn thần biểu lộ niềm hạnh phúc, mặc dù đã hơn ba mươi, vẫn còn như thiếu nữ nhu tình, chắc là cuộc sống cực kỳ trọn vẹn, Thu Chí Thuỷ vừa thấy đã rõ, phu nhân này chính là hồng y nữ quỷ. Trong lòng không khỏi cảm khái, nguyên bản trong lòng mang hận ý mới có thể trở nên đáng ghét như vậy, hại mình hại người. Thu Chí Thuỷ xoay người đi xuyên tường ra ngoài cửa biến thành một ông lão mù, “Hảo nhân tâm a, đáng thương đáng thương thân ta, lão thật đáng thương chưa có một miếng ăn a.”

“Đi đi đi, không được ở đây xin cơm, hôm qua thi ân ngươi không đến hôm nay lại đến làm gì?” Gia nhân coi cửa giận dữ, còn muốn cầm chổi đuổi người, liền bị phu nhân kia ngăn lại, “Không thể đối lão nhân vô lễ.” Nàng cười đi ra cửa, cũng không ngại bẩn, nâng lão nhân dậy, còn phân phó hạ nhân cho hắn hai mươi cái bánh bao. Lão nhân run rẩy lắc đầu nói: “Khụ………..Phu nhân thật hảo tâm, lão nhân thân thể đã già cũng không ăn hết nhiều như vậy, cho nên một cái là đủ rồi.”

“Còn lại lão nhân gia có thể từ từ ăn, nếu không có, lại đến đây tìm ta.”

Lão nhân cười nói: “Phu nhân thật sự hảo tâm, phu nhân chính là phu nhân nhà họ Diêu, một danh hoa nữ tử, mà khuê danh phu nhân là Lí Vân.” Lí Vân càng nghe càng giật mình, biết tên gia đình chồng nàng vốn không có gì là đại sự, nhưng ngay cả tên nàng cũng biết thì thực hiếm thấy, “Lão nhân gia làm sao mà biết được?”

Lão nhân cũng không đáp lời nàng, cười nói: “Phu nhân thể nhược sinh được một đứa con liền không thể tái dục, nguyên muốn thu xếp cho lão gia một người thiếp, nhưng lão gia đau phu nhân, nói một con là đủ rồi, một nhà ba người vui vẻ thuận hoà, sau đó đối với phu nhân càng thêm yêu thương, biết phu nhân thân thể không tốt mặc dù cùng phu nhân phân phòng nhưng lại không cưới thêm thiếp thất.” Lí Vân càng nghe càng thấy lão nhân này không đơn giản, hẳn là thần, lập tức quỳ lạy, “Lão nhân gia thật cao siêu, tiểu phụ nhân phàm phu tục tử, không nhận ra thần tiên.”

Lão nhân lại cười, ha hả nói: “Phu nhân không cần đa lễ, ta cũng không phải cái gì thần tiên, chính là hiểu được chút phép thuật, phu nhân tâm địa hảo, lão nhân liền nghĩ đến báo, có khối phác ngọc, có thể trừ tà cầu phúc, phu nhân nhớ rõ ngàn vạn lần phải mang trên người không thể tháo ra.” Lí Vân nhận ngọc liên tục dập đầu tạ ơn, đứng lên đã không thấy bóng dáng lão nhân đâu, càng cảm thấy nhất định là thần tiên, đem phác ngọc đeo vào không rời thân. Gặp được kì sự thần kỳ như vậy, Lí Vân vui vẻ, nhất định trong nhà sẽ có chuyện tốt, chính là đứa con duy nhất Diêu Hoa mới có mười lăm tuổi, lấy vợ vẫn còn quá sớm, nhưng nàng đoán không được, nghĩ tới nghĩ lui không có đáp án bèn đi hỏi phu quân, gặp hạ nhân đều hỏi có nhìn thấy lão gia không, đa phần đều lắc đầu, chỉ có một người suy tư nửa ngày mới nói dường như lão gia đi thiên viện.

Thiên viện hiện giờ là nơi ở của đứa con nàng, nói đến Diêu Hoa tính tình rất cổ quái, ít cùng nàng thân cận, thích kề cận cha hắn, mười tuổi liền một mình chuyển đến thiên viện, bình thường không cho người khác tiến vào, ngay cả nàng là nương nó muốn đến cũng phải báo trước. Bất qua hôm nay có nguyên nhân, nói gì thì nàng cũng là mẹ ruột hắn, cứ xông vào như vậy, hắn cũng không đối nàng trở mặt đi? Mới nghĩ tới đó đã đến thiên viện rồi, bình thường Diêu Hoa luôn chán ghét có người tới đây, ngay cả hạ nhân đều không có, phá lệ im lặng. Hướng nội ốc đi tới, tựa hồ có thanh âm nam tử rên rỉ thưa thớt, Lí Vân hơi hơi sửng sốt, trong lòng vạn phần tò mò, lặng yên tới gần nội ốc. Thấy từ sau cánh cửa phòng truyền lại thanh âm trầm thấp của nam tử trưởng thành dâm kêu, còn có vài phần kiều mỵ: “A, a a . . . . . . . . Hoa nhi . . . . . . . Quá nhanh . . . . . . Không được . . . . . . ”

“Cha, ngươi xác định muốn ta chậm một chút sao?”

“Hảo, đừng trêu đùa cha nữa, mau . . . . . . . A a . . . . . . ”

Lí Vân nghe thấy tiếng bên trong, nội tâm lạnh lại, chỉ cảm thấy thân thể cứng còng vô pháp nhúc nhích, thật lâu sau, nàng mới hoạt động thân thể cứng nhắc, trong lòng không ngừng tự an ủi, nhất định là mình nghe lầm, chuyện tình không tưởng như vậy không thể phát sinh. . . . . . . . . .Run rẩy trên giấy hồ tạo một lỗ, nhắm lại hai mắt rồi chậm rãi mở ra nhìn vào trong phòng. Sa trướng bị một người cường tráng nhấc lên, một tay đặt ở trên giường, đúng là phu quân nàng! Một cánh tay mảnh khảnh ôm lấy vai hắn, đầu dựa trên vai hắn, “Cha, ngươi gấp cái gì?” Tuấn mỹ thiếu niên kia trừ bỏ con nàng Diêu Hoa ra thì còn là ai, sủng nịnh nói: “Cha già rồi, không bằng ngươi được, làm nữa mai thắt lưng sẽ không dậy nổi, hơn nữa nương ngươi khẳng định muốn tìm ta, ta phải đi rồi . . . . . ”

“Không cần!” Diêu Hoa vừa làm nũng vừa mặc quần áo, trong giọng nói mang giấm chua: “Cha trong lòng chỉ có nương, Hoa nhi đối với người căn bản không trọng yếu!” Diêu Chính Xương sủng nịnh, lắc đầu nói: “Ngươi còn muốn cha như thế nào?” Diêu Hoa đảo qua, cười trộm nói: “Lại đến một lần thôi . . . . .”

“Ta đều đã mặc chỉnh tề . . . . . . . . ”

“Vô phương . . . . . . . . ” Diêu Hoa lộ ra dáng người thiếu niên đơn bạc, cởi quần Diêu Chính Xương đưa hắn áp tới trên bàn, “Như vậy đi, cha không cần cởi, bất quá cha phải cẩn thận, đừng dơ quần áo.”

“Ngươi . . . . . . . ”

Hạ thân Diêu Hoa không biết đã cương khi nào đặt ở phía sau , cũng không nói gì mà tiến quân thần tốc, Diêu Chính Xương mới vừa bị tiến qua, hậu huyệt vẫn còn chưa khép lại cũng không khó khăn tiếp nhận dương cụ của đứa con, không bao lâu sau khố hạ hắn cũng ngạo nghễ đứng lên, hai chân kẹp chặt hông Diêu Hoa như dâm phụ dâm đãng kêu: “A, a . . . . . . . . Hảo thích . . . . . . ”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s